Con đẻ – con ghẻ ( CN XX TNA)

con-de-–-con-ghe-(-cn-xx-tna)

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu    


 21 Khi ấy, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn, 22 thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở vùng ấy đi ra, kêu lên rằng : “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi ! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm !” 23 Nhưng Người không đáp lại một lời.


Các môn đệ lại gần xin với Người rằng : “Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi !” 24 Người đáp : “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.” 25 Nhưng bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng : “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi !” 26 Người đáp : “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.” 27 Bà ấy nói : “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” 28 Bấy giờ Đức Giê-su đáp : “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật ! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy.” Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh.


– Có lần tôi bị một lớp học trò sơ nhí đùa rằng, lớp chúng con chỉ là “con ghẻ” của cha. Cha đã có lớp “con đẻ” rồi. Thú thật lúc ấy tôi không hiểu các sơ nhí muốn nói gì. Cho đến khi các sơ nhí cười vang thích thú thì tôi hiểu họ muốn ám chỉ điều gì.


Thì ra con đẻ là con được thương, và con ghẻ là con bị ghét bỏ. Đó cũng là cách hiểu thường tình trong xã hội. Ai lại không thương con mình sinh ra? Ai có đủ rộng lượng để thương con của người khác? Nếu có, thì đó là họa hiếm, là ngoại lệ.


– Ra như Đức Giêsu cũng có cái nhìn phân biệt như thế khi nói: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-el mà thôi”. Trong góc nhìn Kinh Thánh, dân Ít-ra-el là Dân riêng của Thiên Chúa. Dân được Thiên Chúa chọn làm con. Các dân khác là dân ngoại, là dân nằm ngoài sự chăm sóc của Thiên Chúa.


Người đàn bà Ca-na-an đi theo kêu cầu Đức Giêsu cứu giúp con bà là dân ngoại. Dường như bà bị Đức Giêsu hắt hủi. Bà và con gái bà không đáng được hưởng phúc lành từ Đức Giêsu. Thế nhưng, lòng tin và sự kiên trì của người đàn bà Ca-na-an đã thay đổi Đức Giêsu. Phạm vi ơn cứu độ đã được mở rộng.


Với lòng tin ấy, những “mảnh vụn hồng ân” đã được trao tặng cho người đàn bà dân ngoại. Con gái của bà được khỏi bệnh.


– Ngày nay, chúng ta có phúc hơn người phụ nữ dân ngoại trong Tin mừng. Chúng ta là người đạo gốc. Chúng ta được sống trong các giáo xứ toàn tòng. Chúng ta được Lời Chúa hướng dẫn, được Thánh Thể dưỡng nuôi, và bao ân phúc khác. Thế nhưng, có lúc chúng ta đã không trân trọng ơn Chúa đã ban. Giống như dân Ít-ra-el xưa đã chối từ sứ điệp Tin mừng, còn dân ngoại thì sẵn sàng đón nhận.


Chính khi chúng ta không trân trọng hay chối từ ơn Chúa ban, thì chúng ta đã tự loại mình ra khỏi gia đình của Thiên Chúa. Chúa luôn coi chúng ta là “con đẻ”, là Dân riêng, nhưng chính chúng ta đã chỉ xem Chúa là “bố dượng và mẹ ghẻ”.

Xin cho chúng con luôn biết quý trọng những ơn lành Chúa ban trong từng phút giây cuộc đời.

Xin cũng cho chúng con nhận ra Thiên Chúa là Người Cha luôn chăm sóc và nâng đỡ từng bước đi của con cái mình.

Lm. Giuse Mai Văn Điệp, OP.


 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *