Thứ Năm tuần XIX Mùa Thường Niên A

thu-nam-tuan-xix-mua-thuong-nien-a

 21 Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không? “22 Đức Giê-su đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”

23 Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách.24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng.25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ.26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.”27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ.28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: “Trả nợ cho tao! “29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: “Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.”30 Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ.31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện.32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta,33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao? “34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông.

35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”

19.1 Khi Đức Giê-su giảng dạy những điều ấy xong, Người rời khỏi miền Ga-li-lê và đi đến miền Giu-đê, bên kia sông Gio-đan.

Suy Niệm:

Chúng ta dễ “phản ứng” vì lời Chúa Giêsu nói về sự tha thứ: “Mt 18,22Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy”, bởi vì chúng ta cho là khó quá, không thực hiện được!


Tuy nhiên, hãy thử ở lại trong tâm trạng của người được tha thứ và người tha thứ.

Nhớ lại hồi nhỏ, mỗi lần làm hư hao, đổ bể một cái gì, tâm trạng sao thật là sợ khi chờ ba mẹ về! Lớn lên mới hiểu là dù cho cha mẹ có la mắng, có cho một roi, thì chỉ cũng chỉ là dạy dỗ rồi thôi. Nhưng lần nào cha mẹ không la mắng, không đánh đòn, sao thấy nhẹ nhàng và sung sướng quá! 

Lớn lên, ý thức về hạnh phúc được tha thứ, có những lần nói lời nhẹ nhàng với người thuộc trách nhiệm của mình, chính mình cũng thấy vui và nhẹ nhàng khi thấy họ thở dài nhẹ nhõm,được tha thứ cũng hạnh phúc mà tha thứ cũng hạnh phúc nữa!

Giữ mãi sự buồn giận, tâm hồn không an chút nào!

Cha mẹ kiên nhẫn tập cho con nhỏ đi từng bước. Nó té ngã, rồi lại đứng lên, lại đi tiếp; và ngày qua ngày, nó đi được! Cha mẹ vỗ tay, vui ơi là vui! Vui chỉ vì bé đi được có vài bước! Cha mẹ vui, bé cũng vui!!! Thiên Chúa cũng vậy đối với con người!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *